Indispensable job

27 Jan 2010 0 comments
I have an account named hungnv on my server - vndev.net which's running Fedora 8. If I want to remote copy, modify, delete... some files on this server , which way is faster:

1. sftp ( known as an extension of secure shell protocol - SSH ) 

hungnv@g3n2 ~ $ sftp vndev.net
Connecting to vndev.net...
sftp>
Browse local file: lls, move to local directory lcd
upload put
download get

2. sshfs (not an ssh extension, we must install fuse-sshfs to use it)
 hungnv@g3n2 ~ $ eix sshfs
[I] sys-fs/sshfs-fuse
     Available versions:  1.9 ~2.1 2.2
     Installed versions:  2.2(08:46:14 AM 01/27/2010)
     Homepage:            http://fuse.sourceforge.net/sshfs.html
     Description:         Fuse-filesystem utilizing the sftp service.
hungnv@g3n2 ~ $ sudo emerge -av sys-fs/sshfs-fuse
hungnv@g3n2 ~ $ sshfs vndev.net:/ /vndev
to mount. We browse, cp, edit, delete....like local file and directory.
I didn't use sshfs until yesterday, with me, ssh and sftp are enough. But I should know sshfs and I did not know, so I fail.
We must learn what we never use =.=

Phân hóa thu nhập từ nhiều góc nhìn

22 Jan 2010 0 comments
Trong một phát biểu của Trần Trọng Thức ở Tuần Việt Nam
Trong khi có những người giàu lên không bằng năng lực cũng chẳng nhờ vào thời cơ, mà nhờ vào các mối quan hệ. Hầu hết các nước kém phát triển, khi quyền lực liên kết với tư bản trong làm ăn thì phân hóa giàu nghèo càng khó giải quyết. Về mặt lý thuyết thì quyền lực chính trị là khả năng quyết định ai sẽ nhận được "cái gì" để làm ra được "cái gì" và cho ai được hưởng.
Thực tế đơn giản là thực tế :-D.

Học python

21 Jan 2010 0 comments
Sửa lại chút cái shell script hồi xưa Dreammedia , viết lại bằng python.
Bạn nào dùng thì nhớ nếu tên ban nhạc hoặc album có khoảng trắng, thì thêm vào thành "band name" hoặc "album name" :).

#! /usr/bin/env python
# Script to download Music from Dreammedia.ru
# Try to find your favorite Band and Album, then use this script
# hungnv coded 
import os
import urllib2
import sys
def usage():
        print "Usage:",sys.argv[0], "\"bandname\" \"albumname\""    
        
def st_replace(string):
        new = string.replace(' ','%20')
        return new
            
def download(url,pl,band,album):
        band1 = st_replace(band)
        album1 = st_replace(album)
        temp = (url + pl[:8] + '/' + band1 + '/' + album1 + '/' + pl)
        try:
                response = urllib2.urlopen(temp)
        except:
                print 'Connection error'
        response = urllib2.urlopen(temp)
        content = response.readlines()
        for line in content:
                a = line.find('music/')
                b = line.find('.mp3')
                if a <> -1 and b <> -1:
                        path = line[a:b+4]
                        semi = (url + '%s') %path
                        final = st_replace(semi)
                        os.system('wget '+final)
                else:
                        continue
                        
if __name__ == '__main__':
        band = sys.argv[1]
        album = sys.argv[2]
        url = "http://dreammedia.ru/"
        pl = 'playlist.xml'
        if len(sys.argv) <> 3:
                usage()
                exit()
        else:
                download(url,pl,band,album)
exit()


1 năm

2 Jan 2010 3 comments
Năm qua có nhiều thay đổi, thay đổi đầu tiên có lẽ là rời bỏ cty mà mình gắn bó và tưởng chừng như coi đó là một nơi lí tưởng để tiếp tục công việc mà không chút băng khoăng lo nghĩ về lương lậu (dù lương không cao) để đến một nơi khác. 4 năm trước có người đã nói với mình, khi làm việc cho công ty nào đó, cái quan trọng nhất là phải trung thành dù hoàn cảnh gì xảy ra đi nữa, trước sau gì cũng được đền đáp một cách xứng đáng. Mình đã cố, nhưng không đủ sức, cuối cùng cũng phải ra đi.
Khi thất nghiệp, trong thời gian tìm kiếm công việc mới, mình cứ như khùng khùng điên điên, để rồi chọn chỗ làm mới như một giải pháp tạm bợ. Thế mà gần 5 tháng rồi. Ở đây, mình kiêm nhiều vị trí, làm nhiều, nghĩ ít. Không biết công việc này mình tiếp tục được bao lâu.

Ngày cuối năm của 1 năm trước, mình nhớ rõ cả đám bạn ngồi cafe rồi lân la đâu đó chờ cho đến khi giao thừa, chạy mãi trong tình trạng kẹt xe để xem pháo hoa chào năm mới, dù với mình pháo hoa chả có gì đặc biệt. Năm nay, không còn nữa. Những thay đổi này không ai đoán trước được, cũng chả ai muốn nó xảy ra, nhưng nó đã đến, bạn bè cứ thế bỏ đi như thể đó là một quy luật tất yếu của cuộc sống, bạn càng ngày càng ít, lo toan ngày càng nhiều. Có lẽ lỗi ở đây là do mình thật. Chấp nhận vậy.

Mùng 1, em tâm sự muốn đi du học. Nước Mĩ - Cái đất nước này, mình đã chứng kiến bao nhiêu người đi rồi không muốn về. Mình linh cảm trong em có cái gì đó thúc dục dữ dội, em rất muốn đi. 3 năm, thời gian đó không quá dài, dẫu sao thêm 3 năm nữa thì cũng chỉ là một lần đợi. Những vẫn cảm thấy bức rức khó chịu sao đó.
Mình cũng muốn đi, nhưng không phải đi Mĩ. Tính mình vốn khó hòa nhập với cái mới. Sang Mĩ, cuộc sống sẽ khác, rất nhiều là đằng khác. Thời gian để mình làm quen sẽ rất lâu, để rồi khi hòa nhập rồi mình lại sợ phải học cách sống hoặc trở lại với cách sống cũ, không biết mình có muốn về không.
Đây có lẽ là thời gian quyết định xem có đi hay không. Có lẽ đi đâu đó một thời gian dài giúp mình nhiều hơn là cứ chôn chân một chỗ. Hơn nữa, mình cũng cần học thêm rất nhiều khi vẫn chưa có tấm bằng nào lận lưng.
Wait then see :).

7-12-09

7 Dec 2009 0 comments
Tâm trạng đang không tốt, thật sự không tốt, chen lẫn chút nóng giận.
Đôi lúc những gì chúng ta đặt mục tiêu lâu dài không phải sẽ lâu dài, ví như tình bạn chỉ vỏn vẹn...hơn 10 năm cũng chả là cái gì :-)). Thói đời khốn nạn, khốn nạn từng giây từng phút, không thể nào ngờ được.
Cám ơn những cái nhỏ nhặt tưởng chừng nhưng vô nghĩa, nhưng nó mang lại một cái gì đó vô cùng lớn lao như tìm ra được chân lí sống sau một hồi cãi vã, lol. Chỉ là một con người. Đôi khi sống và vui đùa với những cái ảo còn hơn đối diện với những cái thực mà khó lường được chuyện gì sẽ xảy ra. Đôi khi tin vào cái ảo và rồi cái ảo đó thay đổi, mất mát không làm con ngươi ta chết đi được.

10 năm để rồi ra thế này đây, tiên trách kỉ, hậu trách nhân. Cuộc sống đang tồi đi từng ngày trông thấy, nhãm nhí, vô vị, thối nát, ảm đạm.

Vẫn kìm nén được tâm trang không chửi thề ở nơi không nên chửi thể, sao mình giả dối quá. Sống giả thế này bao lâu rồi?
Đồ đồi bại.